Thời đại công nghệ

“Tắt hết! Thoát hết! Ra ngoài mà hít thở không khí của cuộc đời!”

***

“Bỏ cái máy xuống ngay cho bố!”

Tí mếu máo, tay vẫn ôm khư khư cái iPad trên tay chẳng chịu buông.

“Nghe không!”

Miễn cưỡng, nó đành đặt iPad lên ghế xô-pha rồi lủi thủi bước ra ngoài sân.

Bố nhìn cu cậu ì ạch lê từng bước nặng nhọc mà không khỏi buông một tiếng thở dài.

Càng ngày càng béo! Béo phì! Phần lớn cũng vì “của nợ” này đây.

Bố bước ra sân. Tí đang vươn vai, thở ra hít vào, dù vậy chẳng có chút sinh khí mà ra chiều khổ sở lắm.

“Giỏi! Vận động đi con trai.”

Năm nay Tí mới lên lớp hai thôi, thế mà số cân nặng đã bằng học sinh lớp 8. Thân hình mỡ màng quá khổ khiến nó vừa tập chỉ một lúc đã thở hồng hộc.

“Con mệt quá, bố ơi!”

Bố lắc đầu, nghiêm mặt. Hễ hở ra là lại iPad! Có cái gì hay cơ chứ!

Rồi bố dần nhớ lại ngọn nguồn là do mấy tháng trước, ông bác của Tí đi nước ngoài về có mua tặng cả nhà món đồ công nghệ ấy.

“Thời buổi này là phải biết xài iPad, cô chú ạ!”

Thật ra bố nào có xa lạ gì với nó. Ở công ty bố, hầu như mọi người đều sắm cho mình một cái. Bố cũng biết đến ông Steve Jobs với biểu tượng quả táo cắn dở đã trở thành huyền thoại in sâu trong lòng hàng triệu người. Bản thân bố đang sở hữu một chiếc iPhone – quả thật bố thấy thao tác đơn giản dễ sử dụng, chức năng lại tiện lợi cho công việc.
Nhưng rồi bố ngày càng nhận ra những điều kỳ quái.

Không, chẳng phải kỳ quái, dường như bây giờ đó là chuyện quá đỗi bình thường với mọi người ở thời đại này. Lẽ nào chỉ riêng bố là người cảm thấy khó chịu thôi?

Ngày chủ nhật, bố vẫn thường ngồi cà-phê với mấy ông bạn thân chơi với nhau từ thời đi học đến giờ tóc đã ngả sang màu muối tiêu.

“Ông làm gì đấy?”

“Phây-búc thôi…”

“Còn ông?”

“Lướt báo mạng tý ấy mà…”

Bố nhấp một ngụm cà-phê, lướt mắt qua những bàn còn lại trong quán.

Trong tích tắc mà tưởng chừng vô tận ấy, chung quanh chẳng ai nói với ai một lời. Không gian độc một sự im lặng bao trùm ngột ngạt đến ám ảnh trước mắt bố.

Tất cả mọi người đều chúi mắt vào đủ loại màn hình cảm ứng, từ nhỏ gọn trong lòng bàn tay cho đến to bằng quyển sách. Khuôn mặt họ không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì, hệt những con rô-bốt vô hồn.

Bố giật mình, mồ hôi rịn trên trán.

“Này ông ơi…”

Không có tiếng trả lời. Ông bạn ngồi kế bên đã hoàn toàn đắm chìm trong thế giới đằng sau cái màn hình kia.

Chỉ còn riêng bố ở đây, chơi vơi, lạc lõng, dù vẫn đang ngồi ngay giữa bạn bè thân thuộc.

Cho nên cũng chẳng lạ khi vừa về đến nhà bố đã ngay lập tức phát bực khi trông thấy thằng con trai cưng đang mê mẩn với cái iPad trên tay.

“Con mệt quá, bố ơi!”

“Thôi được rồi, vào nhà đi con…”

Tý “dạ” một tiếng rõ to rồi chạy lạch bạch vào phòng khách, bố bước theo sau.

Ngả người trên ghế xô-pha, bố tiện tay với lấy điều khiển ti-vi chuyển kênh liên tục.

Tin tức trong nước lại đến thế giới. Ca nhạc. Cải lương. Game show. Phim Mỹ rồi qua phim Tàu. Bố thở dài ngao ngán. Mặc kệ ti-vi đang chiếu đủ thứ trên đời, mắt bố dần díp lại, chốc lát đã ngủ khì.

***

Tiếng “bíp bíp, chíu chíu” dần lay bố dậy.

Quay sang, lại thấy Tí đã mải mê với iPad rồi.

Bố toan mắng Tí, nhưng lại thôi, chỉ lặng im quan sát thằng con trai.

Tí đang quẹt quẹt ngón tay lia lịa trên màn hình cảm ứng, miệng cười toe toét có vẻ khoái chí lắm.

Ngày trước bố nhớ Tí hiếu động lắm, hở ra một chút là chẳng bao giờ chịu ngồi yên đâu. Bây giờ thì ngược lại, muốn Tí đứng lên chạy một vòng cũng đã thành chuyện khó rồi.
Mà cũng đâu phải chỉ riêng Tí như thế, đến cả người lớn còn không cưỡng nổi sức hút của cái thiết bị điện tử kia cơ mà. Riết rồi bố chẳng còn biết nói chuyện với ai.

“Thời nay là phải chơi phây-búc cho biết với người ta, ông tạo một cái còn tán phét với chúng tôi chứ!”

Không nhớ biết bao nhiêu lần bố nghe mấy ông bạn kháo nhau đủ thứ chuyện đang diễn ra trên cái gọi là phây-búc ấy. Rồi thì bố cũng ráng nghe lời rủ rê quá là tha thiết của bạn bè tạo thử một cái chứ nào phải không. Nhưng chỉ được một lát là bố thấy chán. Sao lại cứ phải nhắn tin với nhau toàn chữ là chữ thế này?

Có lẽ công nghệ vốn đã là thứ chẳng bao giờ phù hợp với bố.

Tiếc thay, bố lại đang sống rành rành trong cái thời đại số này.

Có tiếng mở cổng ngoài sân. Chắc là mẹ cu Tí về.

“Con trai! Mẹ về rồi, ra đón mẹ đi con!”

Tí vẫn đang mải mê với món đồ chơi yêu thích của nó, chẳng mảy may nghe tiếng bố gọi. Hệt như lão bạn bố lúc sáng.

“Hai bố con đang làm gì đấy?” – Mẹ bước vào nhà, tay xách lỉnh kỉnh đồ mua ở siêu thị về.

“Bỏ cái máy xuống ngay chưa?” – Bố vỗ vỗ vào lưng Tí.

“Dạ…”

Đến lúc này Tí mới chịu ngẩng đầu lên.

“Con trai chơi gì mà say mê thế?”

“Dạ, con chơi trò chơi ạ, mẹ…”

“Suốt ngày chơi!” – Bố nghiêm giọng.

“Đúng rồi, chơi nhiều quá lại than nhức đầu bây giờ. Chờ mẹ nấu cơm cho hai bố con nhé!”

“Hai bố con mình phụ mẹ lặt rau đi Tí!”

“…Vâng ạ…”

Chỉ có thế mới khiến Tí buông iPad ra được thêm một lúc. Bố khẽ lắc đầu.

***

Cơm nước xong, mọi chuyện dường như đâu lại vào đấy.

Bố ngồi xem ti-vi, hết thời sự lại đến các thể loại phim trên truyền hình cáp. Dù đôi lúc thấy chán nhưng đã trở thành thói quen của bố vào mỗi buổi tối rồi.

Mẹ thì lướt phây-búc bằng iPhone – cũng lại xuất phát từ lời rủ rê của mấy bà bạn. Tuy nhiên có vẻ mẹ tiếp thu và thích ứng nhanh hơn bố, tay vuốt màn hình nhoay nhoáy.

“Lướt phây-búc mà biết được khối chuyện hay, anh ạ!”

“Vậy à…” – Bố ậm ừ vì còn đang mải xem phim.

Bất chợt quảng cáo cắt ngang.

Thừ người mất một lúc bố mới đảo mắt sang hai mẹ con.

Vẫn là những cử chỉ, động tác ấy.

Bố nhớ lại khi nãy ngồi ăn cơm, cả nhà cũng chẳng trò chuyện với nhau là mấy.

Tùng – thằng con trai lớn – chỉ xuất hiện vào đúng bữa cơm. Gọi nó xuống cũng phải vất vả khó khăn lắm vì có khi cả ngày nó nhốt mình thu lu trong phòng trên lầu ngồi “luyện” game. Đến bữa thì lầm lầm lì lì chẳng nói chẳng rằng cố và cho nhanh chén cơm rồi chạy tót ngay lên phòng. Mẹ vừa ăn vừa tranh thủ lướt phây-búc xem có gì mới không. Tí cũng cố ăn cho nhanh để còn chơi iPad tiếp.

Ngay cả bố cũng vừa ăn vừa ngó ti-vi.

Đột nhiên, bố rùng mình. Trước mắt bố là gì thế kia? Bố dụi dụi mắt, nhìn về hướng hai mẹ con.

Cái đầu húi cua của Tí đang dí sát iPad rồi bỗng chốc chìm dần vào trong. Rất nhanh, đến cổ, vai, toàn bộ thân người béo tròn của nó bị hút tuột vào màn hình cảm ứng. Bố nghe tiếng nó kêu la í ới nhưng toàn thân như bị tê liệt, chẳng thể chạy đến kéo nó ra được.

Mẹ cũng không khá hơn. Chiếc iPhone bấy giờ dính chặt lên khuôn mặt của mẹ, che kín cả đôi mắt. Bố nghe tiếng mẹ thất thanh cầu cứu mà bất lực, đôi chân không làm cách nào nhấc lên nổi.

Vọng từ trên lầu xuống là tiếng thằng Tùng. Xen lẫn tiếng “pằng pằng, chéo chéo” rõ ràng là tiếng hét của nó.

“Cứu con! Cứu con với, bố ơi!”

Tay chân bố tựa như bị một sợi dây vô hình trói chặt. Sợi dây ấy lôi tuột bố về phía màn hình ti-vi với một lực rất mạnh. Thôi rồi, bố chẳng thể làm gì được nữa. Cái màn hình kia sẽ nuốt chửng lấy bố, không thương tiếc.

Bố cố mở miệng kêu cứu nhưng không sao cất lên thành tiếng.

Tại sao? Tại sao vậy? Chuyện quái gì xảy ra thế này?

***

Tiếng “bíp bíp, chíu chíu” dần lay bố dậy.

Quay sang, lại thấy Tí đã mải mê với iPad rồi.

Thì ra là mơ. Hóa ra từ nãy đến giờ chỉ toàn là cơn mơ.

Không. Là ác mộng thì đúng hơn.

Mồ hôi đẫm trên trán bố, chảy xuống làm hai mắt cay xè.

Tí đang quẹt quẹt ngón tay lia lịa trên màn hình cảm ứng, miệng cười toe toét có vẻ khoái chí lắm.

“Tí ơi!”

Nó không nghe thấy. Bố sợ hãi lay mạnh nó.

“Tí ơi! Nghe bố không con!”

“Dạ…”

“Bố con mình ra ngoài chơi nhé con, đi sở thú nhé!”

“Hai bố con đang làm gì đấy?” – Mẹ bước vào nhà, tay xách lỉnh kỉnh đồ mua ở siêu thị về.

Bố thốt lên, trong một nỗ lực phi thường nào đó:

“Thôi nhé! Không iPad, iPhone, phây-búc, ti-vi gì nữa! Ra ngoài! Ra ngoài thôi mẹ cu Tí! Gọi thằng Tùng xuống, nhà mình ra ngoài ngay!”

“Sao lại thế?” – Mẹ ngỡ ngàng.

“Tắt hết! Thoát hết! Ra ngoài mà hít thở không khí của cuộc đời!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *