Thơ vui Gậy ông đập lưng ông

Trong một cuộc tranh luận với chủ đề thần học, một giáo sư bắt đầu bài thuyết trình của mình bằng câu hỏi:
Ai trong số quý vị ngồi đây đã từng nhìn thấy Chúa?
Không có tiếng trả lời. Giáo sư hỏi tiếp:
Ai trong số các vị đã được sờ mó vào Chúa?
Cử tọa vẫn im lặng. Giáo sư cao giọng hơn:
Vậy đã có ai nghe thấy giọng nói của Chúa chưa?
Không ai trả lời. Vị giáo sư khẳng định:
Vậy chúng ta có thể kết luận: Trên đời không có Chúa!
Một người đeo thánh giá vụt đứng lên, giọng bực tức:
Ai trong quý vị đã trông thấy bộ não của giáo sư đây? Ai đã sờ vào bộ não của giáo sư? Ai đã từng nghe giọng nói của bộ não ấy?
Không có tiếng trả lời. Người phản biện kết luận:
Vậy giáo sư không hề có bộ não!

*
* *

Làm lại
Buổi tối hôm ấy, cô con gái rượu tóc vàng thú nhận với bố mình:
Con đã trót dại có bầu với tay giám đốc ở công ty.
Ông bố nổi trận lôi đình, phi thẳng đến nhà tay giám đốc với thái độ sẵn sàng ăn tươi nuốt sống.
Dạ… tôi không dám chối bỏ trách nhiệm – Giám đốc run rẩy
Vậy anh tính thế nào?
Nếu cô ấy sinh con trai, tôi xin bồi thường 100 nghìn đô; còn nếu sinh con gái, số tiền sẽ là 50 nghìn đô.
Mặt ông bố bớt đỏ dần, sự giận dữ bắt đầu lắng xuống, giọng ông nhỏ nhẹ hẳn:
Tôi cầu cho con gái tôi đẻ sinh 3 và đều là 3 bé trai để anh chừa cái thói lăng nhăng đi!
Thưa ông, nếu nhỡ… trường hợp cái thai bị hỏng thì sao? – Giám đốc cố hỏi thêm.
Này, anh nói thế là không xong với tôi đâu – Ông bố cô gái lại cáu – Nếu thế thì anh phải thực hiện lại từ đầu!
?!

*
* *

Làm gì cũng mệt ư?
Một sinh viên trẻ người Pháp được cha mẹ cho đi nghỉ một tháng trong một gia đình quý tộc người Anh. Chủ nhà đón chàng trai và đưa đi một vòng xem cơ ngơi.
Ông có một sân golf đằng kia phải không? – Anh sinh viên hỏi – Tuyệt vời. Ông có thường chơi golf hay không?
Không, tôi đã thử một lần, nhưng môn này không thể thích được. Mệt lắm!
Anh sinh viên thấy có hai con ngựa ở trong chuồng.
A! Có lẽ ông thích cưỡi ngựa hơn?
Không. Tôi đã thử cưỡi ngựa một lần. Nhưng trò này cũng không mê được. Mệt lắm.
Họ tiếp tục đi tham quan và đến một sân quần vợt.
Chắc là…
Không, không! – Vị quý tộc nói. – Tôi đã thử chơi quần vợt một lần, nhưng cả môn này nữa cũng không thu hút được tôi. Mệt lắm!
Đúng lúc ấy một chàng trai đi về phía họ.
Xin giới thiệu đây là Alan, con trai của tôi! – Chủ nhà nói.
Chàng sinh viên người Pháp bắt tay Alan, và quay lại phía nhà quí tộc:
Tôi đoán đây là con trai độc nhất của ông…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *