Thơ về Vợ ! – Địch và Ta

Vợ ta là địch,
Bồ bịch là ‘ta’.

Đám cưới đám ma,
Ta đi với địch.
Cà phê, du lịch,
Ta ‘hưởng’ cùng ‘ta’.

Hết tiền xa hoa,
Ta về tìm địch.
Khi túi ‘chắc nịch’,
Ta lại thăm ‘ta’.

Buồn khổ, phiền hà,
Ta về với địch.
Khi cười khúc khích,
Ta đến tìm ‘ta’.

Lúc bệnh trầm kha,
Bên ta là địch.
Qua thời nguy kịch,
Ta lại theo ‘ta’.

Cuộc sống xa hoa
Ta không cho địch
Những gì tốt đẹp
Dành hết cho ‘ta’.

Lời lẽ chua ngoa,
Ta luôn cho địch.
Những câu êm đẹp,
Ta nói cùng ‘ta’.

Giây phút ‘trăng hoa’,
Mà ta cho địch.
Cảm thấy chán, mệt,
Hơn khi cho ‘ta’.

Thất thế xuống đà,
Ta về tìm địch.
Được thời thăng tiến,
Ta lại tìm ‘ta’.

Khi ‘ta’ bỏ xa
Ta về bên địch.
Đêm nằm bên địch,
Lại mớ về ‘ta’.

Mở mắt tỉnh ra,
Bên ta là địch.
Cuộc đời quá mệt
Vì địch, vì ‘ta’.

Cử chỉ ‘mặn mà’
Ta không cho địch
Bây giờ cơ cực
‘Ta’ lại bỏ ta
Lòng thấy xót xa

Quay về tìm địch
Nhưng đà không kịp
Địch cũng bỏ ta
Giờ ngẫm nghĩ ra,
Hận ‘ta’, thương địch

Cuộc đời đã tịt
Vì địch bỏ ta
Bài học rút ra
Vì ‘ta’, mất địch

Nếu không muốn rên
Đừng nên có ‘ta’
Đời sẽ thăng hoa
Khi ta có địch

Tình yêu chắc nịch
Mà địch cho ta
Cử chỉ mặn mà
Ta nên cho địch

Đời sẽ êm đẹp
Bên địch, không ‘ta’
Sạch cửa đẹp nhà
Nằm trong lòng địch
.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *