Những truyện cười hay

Chủ tịch UBND huyện đến thăm 1 trường PTCS điểm. Trên cổng trường treo cao hai khẩu hiệu

– Nhất tự vi sư, bán tự vi sư

– Tiên học lễ hậu học văn

Ông chủ tịch chặn một cậu học trò lại hỏi

– Này cháu, cháu có hiểu câu “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” là gì không?

Cậu bé suy nghĩ hồi lâu rồi trả lời

– Thưa bác, “nhất tự vi sư ” là trong một chùa có một ông sư

– Thế “bán tự vi sư” là gì

– Dạ, nghĩa là bán chùa đi thì vẫn còn ông sư

– Trời ơi, thật là uổng công các bác đi đánh giặc, học hành thế này làm sao nối nghiệp được. Phải học, học nữa cháu ạ. Cháu không thấy câu khẩu hiệu kia à: đến bà tiên cũng phải đi học lễ, hoàng hậu cũng phải đi học văn đấy cháu ạ.

Tuần trăng mật, có một anh chàng ở Công ty FPT cùng cô vợ mới cưới vợ đi thăm một trại gà giống ở Cầu Diễn. Đến nơi, ông chủ trại mặt mày hồ hởi chỉ một con gà đực dũng mãnh và nói

– Con gà này một ngày có thể đạp mái tới 50 lần.

Cô vợ đi cạnh anh chồng nghe thấy bèn lấy tay hích hích vào anh chồng, miệng lẩm bẩm

-Anh thấy chưa, gà thế mới gọi là gà chứ.

Anh chồng tức quá bèn quay sang hỏi ngay:

– Nhưng một ngày mà nó lại chịu đạp 50 lần một con gà mái à ?

– Ô, tất nhiên là không, nó phải đạp 50 con còn mái chứ.

Anh chồng lại lấy tay hích hích cô vợ…

Vua của một vương quốc những đức ông chồng sợ vợ tập hợp tất cả đàn ông của vương quốc lại để điều tra. Vua tuyên bố sẽ tử hình những ai dám dối trá. Sau đó ngài ra lệnh:

– Tất cả những ai sợ vợ thì đứng sang bên trái.

Tức thì mọi người lần lượt bước sang trái, chỉ còn lại một người đàn ông nhỏ thó. Vua thấy vậy mừng lắm:

– Ngươi thực sự không sợ vợ phải không ?

– Không thưa bệ hạ, vợ thần dân bảo không được đứng ở chỗ đông người.

Buổi trưa mùa hè tại một bệnh viện tâm thần, vị Bác sĩ nọ đi dọc hành lang bắt gặp một bệnh nhân tâm thần vừa đi vừa kéo theo một sợi dây ở đầu được buộc một cái bàn chải. Thỉnh thoảng anh ta dừng lại vuốt ve và lẩm bẩm nói với cái vật kì cục đó. Khi nhìn thấy ông Bác sĩ, anh chàng có vẻ rất lúng túng. Thấy lạ, vị Bác sĩ hỏi:

– Này, Anh đang làm gì thế?

– Dạ…em đang kéo cái bàn chải.

– Tốt! Tôi nghĩ là cậu có thể ra viện được rồi.

Nói xong ông Bác sĩ hài lòng bỏ đi. Anh chàng vội kéo cái bàn chải vào một góc khuất, vừa vuốt ve nó vừa nói:

– May cho mày, Nếu tao không bảo mày là cái bàn chải thì ông ta đã mang mày lên Nhật tân rồi.


Một cô gái xinh đẹp rỗi rãi không biết làm gì, thấy ông hàng xóm có vườn rau tốt, bèn quyết định thử trồng rau. Nhưng không hiểu sao cô chăm bón rất công phu
cẩn thận mà kết quả không được như ý. Cô bèn hỏi: “Bác cho cháu hỏi, làm thế nào mà cà chua vườn bác chín đỏ như vậy?”

“Chẳng giấu gì cô, hàng ngày vào buổi sáng và buổi chiều tôi ra vườn trình diễn. Lũ cà chua vườn tôi ngượng quá nên mới chóng đỏ như thế!”

Cô gái thấy vậy mừng lắm. Lâu lâu gặp lại, ông hàng xóm hỏi thăm, “Thế nào, cháu trồng cà chua tốt chứ?”

“Không đâu bác ạ. Nhưng dưa chuột thì lên to lắm.”

Trong một buổi dã ngoại lớp mẫu giáo lớn, cô giáo thấy một số em bàn tán về Đức Chúa, về ngày sinh của Chúa, v.v. Cô thấy hiểu biết của các em còn ngây thơ và
có một số điểm chưa chuẩn xác vì dù sao đây cũng là một đề tài tôn giáo mà ngay cả linh mục không phải ai cũng dễ dàng trình bày được gãy gọn và đầy đủ. Là
người mộ đạo, cô giáo muốn nhân dịp này giảng giải đôi điều.

“Các em có biết bây giờ Đức Chúa ở đâu không?” cô mở đầu.

“Chúa ở trên trời,” một em nói.

“Chúa ở trong tim,” em khác đưa tay lên ngực.

“Chúa ở trong toa-lét,” một em khác quả quyết.

Cô giáo quá ngỡ ngàng trong khi tất cả các em đang hướng vào cô như mong đợi một lời giải thích. Sau một giây trấn tĩnh, cô hỏi:

“Tại sao em lại nghĩ rằng Đức Chúa ở trong nhà vệ sinh?”

“Sáng nào mà bố em chả vừa đập cửa vừa nói: Lạy Chúa! Làm gì trong ấy mà lâu thế!”


Thầy giáo hỏi học sinh:

– Em hãy kể những sự kiện lịch sử của năm 1975.

– Thưa thầy, em còn không nhớ nổi ngay cả chuyện tối qua nữa.

Một bà đáo để hỏi ông con rể tương lai:

– Nếu tôi và con gái tôi cùng đang bị chết đuối thì anh sẽ cứu ai?

– Dạ, cháu sẽ cứu bác trước rồi sau đó xin chết cùng con gái bác.

Chuyện thứ nhất :

Trong một bệnh viện tâm thần, bác sĩ thử kiểm tra trí tuệ một bệnh nhân để cho ra viện. Bác sĩ hỏi :

– Tôi có thể lấy búa đóng đinh vào đầu anh được không ?

Bệnh nhân nhanh nhẹn trả lời :

– Ông làm như tôi điên chắc, ông định giết tôi hay sao ?

Bác sĩ nghĩ bụng chắc anh này hết điên rồi, có thể ra viện được. Để cho chắc bác sĩ hỏi thêm :

– Tại sao như thế lại không được ?

Bệnh nhân trả lời :

– Thế nhỡ ông đóng trượt cái đinh, cái búa đập vào đầu tôi thì tôi chết à!!!

Chuyện thứ hai :

Bác sĩ trong bệnh viện tâm thần đi ra sân thì thấy rất nhiều bệnh nhân đang trèo ở trên cây. Bác sĩ hỏi :

– Các anh làm gì ở trên đó thế ?

Các bệnh nhân đồng thanh nói :

– Có cái này hay lắm, bác sĩ trèo lên đây thì biết.

Bác sĩ tò mò cũng trèo thử lên cây. Các bệnh nhân reo lên sung sướng và nói :

– Thôi bây giờ chúng ta tiếp tục chơi trò :”chín” đi.

Thế là thằng đầu tiên nói : “Tao chín rồi, tao rụng đây” , và hắn buông hai tay ra rơi xuống đất đánh “bộp” một cái, mỉm cười thú vị.

Thằng tiếp theo cũng nói “chín rồi” và buông tay rơi xuống đất.

Đến lượt bác sĩ, ông ta sợ quá kêu :

-Tôi chưa chín ,tôi vẫn còn xanh nên không rụng được.

Thế là các bệnh nhân nói :

– Thằng này còn xanh thì phải ném thì nó mới rụng, và thi nhau cầm đá ném cho bác sĩ đau quá buông tay ra rơi xuống đất thì mới thôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *