Đàn ông và Đàn bà! – Nhật Ký Nhỏ

” Đằng sau thành công của người đàn ông luôn có bóng dáng của một người đàn bà” còn ” Đằng sau nụ cười của người đàn bà luôn có những giọt nước mắt”. Đúng, đàn bà là vậy, yếu mềm và ngu ngốc.

Có đôi khi đàn bà cười, đàn bà vui. Nhưng, có đôi khi đàn bà cười không chắc là vui.

Có đôi khi đàn bà khóc, đàn bà buồn. Nhưng, có đôi khi đàn bà khóc không chắc khóc vì buồn.

Còn đàn ông, đàn ông nói yêu, không chắc là yêu thật. Đàn ông nói đã hết yêu, không chắc đã hết yêu.

Suy cho cùng, đàn ông và đàn bà, cả hai thứ ” đàn ” đó đều giả dối như nhau. Nhưng (lại là nhưng), đằng sau người đàn ông luôn có bóng dáng của một người đàn bà, đàn ông cần đàn bà, có thể vì “yêu”, có thể vì “cần”, có thể vì vân vân và vân vân, cái mà đàn ông muốn, và ngược lại, đàn bà cũng cần đàn ông.

Đàn bà cần đàn ông đến mức quên ăn, quên ngủ, quên mất cả bản thân mình, và trong đầu chỉ ngĩ ” Phải làm gì cho người đàn ông đó”. Đàn bà dại dột.

Đàn ông, cần đàn bà đến mức ăn sẽ thấy ngon hơn, ngủ chắc chắn cũng ngon hơn, và trong đầu luôn ngĩ ” Đàn bà cần mình hơn là mình cần họ”. Đàn ông khôn ngoan.

Đàn bà, thường thì chỉ cần một người đàn ông ( thường thì là như vậy, còn không như vậy người ta gọi là “khác thường”), với họ như vậy đã là quá đủ, đã khiến họ cảm thấy mình sống có ý ngĩa hơn, đã làm họ hạnh phúc hơn – trong cách ngĩ của họ.

Đàn ông, thường thì cần nhiều hơn một người đàn bà ( thường thì là như vậy, còn không như vậy người ta gọi là “khác thường”), với họ nhiều người đàn bà cũng không bao giờ là đủ. Nếu không nhiều, họ cảm thấy cuộc sống thật tẻ nhạt, cuộc sống chả có tý ý ngĩa nào cả, họ thấy mình thật bất hạnh – trong cách ngĩ của họ.

Với đàn bà: Trên thế giới anh là một ai đó. Nhưng với một ai đó, anh là cả thế giới này.

Với đàn ông: Trên thế giới em là một ai đó. Và với một ai đó, em cũng là một người trong thế giới này.

Vậy đó, đàn ông và đàn bà có những cách ngĩ trái ngược nhau, khác nhau, nhưng họ vẫn lao vào nhau và yêu nhau một cách điên cuồng. Cuối cùng, chả ai được tất cả và cũng chẳng ai mất tất cả. Nhưng sau cái cuối cùng, cũng chẳng ai được gì và cũng chẳng ai mất gì. Có mất cũng chỉ là một vài giọt nước mắt, một vài câu xin lỗi, một vài lời chia ly hay thậm chí chỉ là một vài sự giả dối.

Đàn ông và Đàn bà – trò đùa của tạo hóa. Đàn bà và Đàn ông – trò đùa của số phận.

Không ai là người thắng và không ai là người thua. Người được ở đây là Tạo hóa, là Thượng đế. Được ở đây là Được – Một – Trò – Đùa

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *