Cóc kiện trời

Mùa khô năm ấy đã kéo dài gần cả năm, mà trời vẫn chẳng mưa một giọt. Cây cối héo queo, đến độ mấy bông mai giả cũng rụng trụi lủi vì thiếu nước.

Ðáy kinh Nhiêu Lộc là nơi con nít chiều chiều tụ tập đá banh. Trong vườn hoang, cỏ cú vốn xanh tươi, giờ đây cũng ngả sang sắc vàng vàng! Xin mở ngoặc đơn, cỏ cú ở đây hổng viết hoa à nha! Ðêm ấy, Cóc ngồi soi gương, lòng buồn ủ rũ. Bác sĩ đã dặn, muốn không bị mụn thì phải thường xuyên rửa mặt, vậy mà nay nước không còn một giọt thì làm sao rửa? Nên đầy mình Cóc, mụn lên tá lả, thoa hết mấy chục hộp kem trị mụn mà tình hình vẫn chẳng khả quan! Cóc bèn online, chat với Gấu: “Tui muốn mình mẩy láng tưng, đặng ăn Tết, nhưng không có nước rửa mặt thường xuyên, không sao hết mụn được!”. Gấu té ngửa: “Cóc mà hết mụn thì thành… chàng hiu à? Nhưng thôi, tui cũng đang buồn thúi ruột đây, tui muốn… giảm cân mà!”. Ðến lượt Cóc thắc mắc: “Khô hạn thì càng dễ giảm cân chớ sao?”. Gấu đáp: “Muốn giảm cân thì phải ăn nhiều rau, trời hạn, hết rau, tui toàn phải ăn thịt, nên mỗi lần bước lên cân là cái kim xoay như cánh máy bay trực thăng vậy đó!”. Cóc thở ra một hơi, gõ tiếp: “Mà không chỉ có tui với bà buồn, con nhỏ Cọp năm nay càng rầu dữ!”. Gấu ngơ ngác: “Sao vậy?”. Cóc trả lời: “Tết năm nay là Tết con Cọp, nên em Cọp tính kiếm ít tiền xài bằng cách… đi buôn dưa lê. Ai dè trời hạn, dưa lê héo queo, dòm y như… mứt chà là vậy, nên nàng cũng đang buồn lắm!”. Bàn qua bàn lại một hồi, Cóc nảy ra ý, liên minh cùng Gấu với Cọp lên kiện trời! Ba con bèn… ra phi trường, mua vé máy bay, bay thẳng lên thiên đình!

Tới nơi, Cóc nhảy vô, gõ ba hồi trống, Ngọc Hoàng bèn sai Gà ra mổ Cóc. Gà vừa lao ra, Cóc gồng mình một phát, một cái… cồi mụn bự như… viên đạn lao từ trán Cóc ra, trúng ngay đầu Gà. Gà lăn ra chết queo! Ngọc Hoàng lại sai Trâu ra. Gấu bèn ngồi lên xe đạp, bắt Trâu chở ba vòng quanh sân thiên đình, đến lượt Trâu lăn ra tắt thở! Bí thế, Ngọc Hoàng đành cử… Chuột ra đối đầu với Cọp. Vừa nhìn thấy Chuột, Cọp liếc mắt một cái, đá lông nheo một cái, miệng nguýt dài, thỏ thẻ: “Chuột ơi, em iu anh nhứt trên đời!”. Chuột cảm động, bể tim chết ngắc nốt! Thế là Ngọc Hoàng đành phải mời “phái đoàn” Cóc vô. Sau khi nghe Cóc trình bày, Ngọc Hoàng gãi đầu: “Ta cũng biết lắm chớ, nhưng có một người đã lên đây năn nỉ ta, đừng cho mưa xuống trong vòng một năm. Ta thấy tội nghiệp cho hoàn cảnh hắn, nên chiều lòng!”. Cóc, Gấu và Cọp cùng té ngửa: “Tại sao vậy?”. Ngọc Hoàng thì thào: “Cái gã này vốn rất… lười tắm, mà… vợ hắn cứ bắt hắn đi tắm suốt, nên hắn nhờ ta đừng mưa, hết nước, thế là hắn… khỏi phải tắm!”. Cả ba gào lên: “Tên nào mà… kinh dị vậy?”. Ngọc Hoàng vuốt râu cười: “Ta nói, mấy ngươi hổng tin, hắn chính là… Nhí Nhố đó!”. Phần kết của câu chuyện này cũng giống trong cổ tích, Ngọc Hoàng lại làm mưa, thế giới lại tốt tươi và… Nhí Nhố lại phải tắm!

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *