Chó mật

Một anh hàng xóm có con chó thường sang ỉa bậy tại vườn một bà láng giềng nọ. Bà này bực lắm. Nhất là gần Tết, nhà bà trồng mấy dãy hành ống mà con chó ấy cứ chui rào qua “bậy” hết đống nọ đến đống kia. Không chịu được, đã nói bao lần phải nhốt chó lại, lần này bà réo tên anh chửi độc địa.
Để trả đũa, anh hàng xóm nghĩ ra một kế: Lấy bột khoai trộn với mật rồi nhồi vào ống nứa. Một bữa sáng nọ, anh thụt thành hình một đống cứt chó đặt trên mảnh lá chuối khô, rồi thừa lúc tối trời lẻn sang đặt tại vườn hành bà láng giềng. Quen như mọi bữa, hễ trụt chân xuống giường là bà liền “súc miệng” bằng một loạt câu chửi anh hàng xóm. Sáng nay thì anh sang sớm nhà bà láng giềng, rồi điềm tĩnh hỏi:- Con chó nhà tôi ỉa đâu hở bà?

– Đấy, đấy, một bãi to tướng đấy! Ngoài vườn ấy, mở to mắt ra mà coi!

– Bà ơi, cứt chó nhà tôi ngon lắm. Mấy lâu nay nó không chịu ỉa ở nhà làm tôi thiệt thòi vô kể.

Vừa nói anh vừa đi tới đám hành. Tới chỗ đống cứt chó “mới ỉa”, anh đưa tay bốc lên và bỏ vào miệng ăn một cách ngon lành. Anh còn khen: “Cứt chó nhà tôi hôm nay ngọt thật”.

Bà láng giềng lấy làm lạ, trố mắt nhìn, sau cũng xin thử một miếng. Nể lòng, anh đưa cho bà một cục. Bà ăn thấy ngọt như bánh mật. Bà kêu lên, sao nhà anh lại có con chó quí như thế này? Bà đòi mua. Anh hàng xóm làm cao không bán cho. Bà nằn nì khẩn khoản mãi, cuối cùng anh cũng bán cho bà láng giềng, vì nếu không bán, bà sẽ “bả” chết chó.

Thế là con chó của anh hàng xóm đã vào tay bà láng giềng.

Quái thật! Con chó bà mua đã hai ngày, bà xích lại cẩn thận, bà cho ăn no tử tế mà nó vẫn chưa ỉa một đống nào. Sang ngày thứ ba, có ông khách đến chơi nhà, bà muốn khoe mình có con “chó mật”, bà mong nó ỉa, nhưng nó vẫn không ỉa để thết khách. Bực quá, bà đập nó, nó vẫn thế. Bà liền lấy hai đòn gánh kẹp hai hông nó lại. Quả là chó không chịu được, từ từ lòi ra.

Bà giục con mang đĩa lại. Đĩa cứt chó đã đầy, bà vội vàng nâng lên mời khách.

Người khách nghe bà nói có con chó kỳ lạ, đưa tay lấy một tí bỏ vào miệng.

Chao ôi! Thối quá! Tởm quá! Ông phải ọe ra ngay. Còn bà chủ thì đã làm một miếng to. Không thể nuốt được, mùi hôi thối xông lên nồng nặc, bà phải ọe mửa ra cả nhà.

Bị lừa một vố đau quá, bà xách mấn chạy vội ra hàng rào, réo cha réo mẹ anh hàng xóm bằng những lời tục tĩu. Anh kia thủng thẳng đáp:

– Tại nó chưa ỉa, bà đã bắt nó ỉa cơ mà! (Sưu tầm)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *