Chém gió với tớ ư??? Cậu còn kém lắm

Lee Kio“Một
ngày không anh mưa giăng giăng vây kín lối.


Một ngày không anh một ngày dài lê thê”

Comment.

 

Băng
Giá
 :“Một ngày không em
nắng bay bay chạy khắp xóm


Một ngày không em _một ngày vui ghê”

 

Trời
đất. Cái thằng cha nào reply cái comment củ chuối này dưới tâm trạng của tôi
thế. Ức chế toàn tập. Đã vậy cái comment chuối cả nải chiếm hơn chục lượt like
mới điên cả tiết.  Một ngày mưa tầm tã lại gặp ngay cái tên đầu óc chập
mạch thế này. Còn gì mất hứng hơn???

Trông
chướng hết cả mắt. Tôi comment lại dưới trạng thái của mình.
– Bạn tên là Nguyễn Thị Vô Duyên à?

Một
thông báo comment ngay sau đó.( Độ hóng hớt chắc chạm ngưỡng level dương vô
cùng đây)
– Không, mình tên là Nguyễn văn Chồng, cứ gọi mình là chồng :)

Xời,
xưa rồi Diễm. Tôi thích chí rep lại.
– Mình tên : Nguyễn Thị Mẹ. Gọi mình là mẹ nhé!!!
– Ồ, mình nghĩ cái tên Nguyễn Thị Vô Duyên hợp với bạn đấy. Mình đâu có hỏi tên
bạn là gì mà đã tự giới thiệu rồi lại cười nắc nẻ như dở hơi thế?

Tôi
tưng hửng. Xem ra thì tên này cũng thuộc Top chém nhiệt tình đây.

– Thế
từ đâu mà nhảy vào đâu comment tâm trạng của tôi đấy?

– Từ
đây.

– Đây
là đâu?

– Đây
là đây.

– Hại
não quá đấy bạn trẻ ạ.

– Góp
gió thổi cơm chung thôi. 😀

Cái
icon toe toét của cái tên trời ơi đất hỡi này như trêu ngươi người khác – cụ
thể là tôi. Thông báo kết bạn của hắn rủng rỉnh trên trang chủ. Tôi chẳng buồn
xác nhận.
– Có bằng chém gió chưa mà đòi kết bạn với tôi??? _ Tôi hoạch hoẹ.
– Thế đằng ấy có bằng chưa?
– Xời, level 10 rồi. Khổ, chém gió thì chẳng bằng ai đâu. Nhưng ngước lên cũng
chẳng thấy ai cao hơn mình. :)
– Haha! Bằng của đằng ấy là do đây cấp cho đấy. Tổng bang chủ, kiêm hội đồng
quản trị Xuyên Lục Địa chém gió là tôi nè!!!!

Trời.
Ức chế không thể tả. Nói chuyện với tên này chắc đập đầu vào tường mà tự vẫn
mất.

–         Buzz. Sao im lìm thế. Tâm
phục khẩu phục rồi à ấy ơi? :>

–         Ông Tưởng thăng thiên lâu
rồi. Trong từ điển của tôi không có 4 chữ tâm-phục-khẩu-phục_ Tôi hằn học_ mà
ai là ấy ơi?

–         Thế ở đây có người thứ ba à?
Hay gọi là nhóc :)

–         Sinh bao nhiêu mà kêu tôi là
nhóc?

–         17-6-94

–         Ối giời. Bằng tuổi. PR bản
thân xem nào???

–         Tớ, một người kute đến khó
tin

Hát hay đến không ngờ

Dễ thương đến thẫn thờ

Văn hay, Toán giỏi

Trên thông thiên văn

Dưới thạo địa lí

Rất lịch sự, chịu khó, chung thuỷ.

Chỉ có một nhược điểm nho nhỏ: Chém gió kinh
khủng :)

Xỉu! Mắt tôi dán căng hết cỡ khi nhìn thấy cái comment PR bản
thân của cái tên Băng Gía ấy. Chém gió ác liệt như thế mà kêu Băng Giá. Đúng là
một ngày không bình thường và gặp những người không-bình-thường.

Tôi
mở trang cá nhân của Băng Giá. Ồ, thì ra hắn cũng ở Hà Nội. Hoạt động tích cực
trên một số diễn đàn đình đám. Không album ảnh, không ảnh đại diện. Lượt đăng
kí theo dõi trang cá nhân của hắn trên 4 nghìn lượt. Choáng!

–         Ê. Đang theo dõi thông tin
của Băng Giá à?

–         À, ờ. Sao biết thế?

–         À, ờ, cái gì cũng biết. Mà à
ờ tên Băng Giá. Không phải à ờ :)

–         Lắm chuyện.

–         Thế đến lượt Lee Kio đằng ấy
PR bản thân rồi đấy. 😀

–         Ô kế! Hét to lên nhé!


Nhân chi sơ tính bản đểu :)


.
Điêu lại liều 
     .Thích sự chân thành và hoan nghênh tinh thần chém gió
     .Chọc gậy bánh xe là sở trường, An ủi người khác là tiềm
năng 

     .Mẫn cảm với trai dê nhưng lại đê mê món cầy
tơ 7 món.

     .Tính khí hiền lành, ngoan hiền dễ bảo, tâm địa thật thà chỉ làthỉnh  thoảng
giở tà sau lưng’)) 
  
   .Trẻ
con hiếu động nghịch dại, đầu 
1 đuôi
7
 tớ vẫn có niềm đam mê bất hủ với cái trò con nít: Gắp lửa bỏ tay người.
Thỉnh thoảng cũng hay cười khoái trá vì cái trò trẻ con ấy”>

   .Được
cái là chém hay, thỉnh thoảng lại còn ra tay diệt trừ yêu quái
.”>

Cái
nick Băng Giá rep lại cái icon cười lăn lộn khi thấy bản sơ yếu lí lịch ấy.

Hắn ung dung treo một
status:

– Một ngày chủ nhật. Mưa tầm tã. Hai
tay chém gió điêu luyện gặp nhau
.!! :)

Vậy
là nhờ cái sự vô-duyên của hắn (như tôi nghĩ). Tôi quen với Băng Giá cũng đã
được gần hai tuần.

Băng Giá hài hước, yêu đời và là một tay chém gió đẳng
cấp. Hắn khôi hài và kì cục. Ngược đời và đặc biệt. Hắn có chút gì đó ngông
nghênh khiến người khác thấy khó chịu. Kì thật thì nói chuyện với hắn tôi tức
phát điên lên. Càng tức càng nói, càng nói càng chém gió mạnh.

23 giờ. Tôi lạch cạch mở máy tính.

 

 Băng
Giá


– 
Ra đường gặp cánh hoa rơi.. 

Giơ chân giẫm nát, không chơi hoa tàn.

Quay lại gặp cánh hoa tàn..

Dẫm thêm phát nữa cho tàn đời hoa. :)))

Tâm trạng của hắn chễm chệ trên màn hình trang chủ của tôi.
Đúng là hết ý cho một tên tự nhận mình là không-hề-vô-duyên như hắn.

Lee
Kio
:
– Thấy Băng Giá ăn nói liên thiên

                 Giơ tay vả phát cho rơi quai hàm


Quay lại mồm vẫn nhồm nhoàm


Vả cho
phát nữa đáng đời nhà Băng
 :)))))

 

Comment
tâm trạng của hắn xong tôi thích chí rung đùi cười đắc thắng. Chắc giờ này hắn
đang vò đầu bứt tóc để nghĩ ra một vế để đốp chát lại comment của tôi cho mà
xem.

Đúng
như những gì tôi nghĩ. Sau đó 1 phút tôi có một thông báo mới.

–         Lee Kio xấu xa
người như con ma
cái gì cũng không tha
ngay cả Băng Giá là ta.:>

Hừ!!

–         Băng Giá thấy ma rồi à???

–         Không. Nhưng Băng
nghĩ Kio xấu xa như thế thì sẽ giống con ma. Từ Kio, Băng có thể tưởng
tượng ra con ma được. Chắc cũng la lá giống nhau thôi.:)

–         Hơ. Giàu trí tưởng bở quá
ha!

–         Quá khen. Quá khen!

 

Những lần nói chuyện giữa tôi và Băng Giá luôn mở đầu và
kết thúc bằng những lần đối đáp như vậy. Có cảm giác như tôi với Băng Giá là
khắc tinh của nhau. Băng Giá chưa bao giờ nhường tôi một câu cãi lí nào. Dù là
một câ cãi lí cùn nhất!

Nhưng
dù sao nói chuyện với một người hay cãi lí với mình còn thú vị gấp trăm lần
người ít nói và lạnh lùng.

Tháng
trước, tôi không thích người lạnh lùng. Bởi tôi ghét sự im lặng. Im lặng tạo
nên khoảng cách.

Nhưng
kì lạ, hình như những thứ mơ hồ mà ta đang ghét như sự im lặng của một người,
cái lạnh lùng, cái hời hợt…những thứ đại loại như là cảm giác thì khó mà ghét
bỏ nó được lâu, và đôi khi chính cái thứ mà ta ghét ấy lại là lí do để ta bắt
đầu một tình cảm trái ngược với tình cảm ban đầu.

 

 

Tôi
làm thêm ở một quán cà phê có cái tên rất ngộ: Leng keng chuông gió. Quán treo
rất nhiều chuông gió, từ chuông gió bằng tre, gỗ, gốm và cả bằng kim loại. Chuông
gió kêu leng keng. Tôi thích tiếng kêu của chuông gió. Tiếng leng keng va đập
vào nhau nghe vui tai và trong vắt như thanh tẩy mọi ưu buồn vướng bận. Chị chủ
quán ngoài 30 mà vẫn yêu đời và hồn nhiên lắm. Tôi cũng thích cà phê Leng Keng
Chuông Gió. Vị cà phê thơm nhẹ. Đậm mà tan nhanh khiến ta có chút gì nuối tiếc
cái hương vị đậm đậm ấy. Cà phê Leng Keng Chuông Gió yên tĩnh nhưng cũng không
kém phần nhộn nhịp.


điều đặc biệt nhất ở  Cà Phê chuông Gió là có Bình.

Bình
làm cùng ca với tôi cũng đã được hơn 4 tháng. Bình lạnh lùng và ít nói.
Bình chơi ghi-ta khá ổn và pha cà phê cực ngon.

Tôi và Bình thuộc về hai thế giới khác nhau. Bình ít nói
còn tôi thì nói nhiều. Bình thích nhạc cổ điển còn tôi thích Pop. Nếu tôi đến
sớm thì hôm đó nhạc nền của quán sẽ là những bài nhạc Pop do tôi chọn, còn
ngược lại, nếu là Bình thì đó sẽ là những bản nhạc cổ điển. Điều duy nhất tôi
và Bình cùng mối quan tâm là chuông gió. Bình thích chuông gió không kém gì
tôi.

Tôi
biết điều đó khi vô tình thấy Bình nâng niu những chiếc chuông gió trong tay
mỗi khi tan giờ làm. Ánh mắt cậu ấy nhìn chuông gió trông khác hẳn cách mà cậu
ấy vẫn nhìn mọi người.

Tôi
thích Bình. Như những cô gái khác.

Chỉ
có điều trong khi những cô nàng trong quán thẹn thùng làm duyên trước mặt Bình,
tôi lại không ngượng ngùng như vậy, tôi nói trực tiếp với cậu ấy.

–         Bình, làm bạn trai tớ nha!


rồi kết quả thì…Như chưa từng có chuyện gì xảy ra nhé! Lí do là cậu tỏ tình
chưa thuyết phục.@@.

Đơn
giản. BÌnh hỏi vì sao tôi lại muốn cậu ấy là bạn trai, tôi thẳng thừng:
–   Vì cậu đẹp và lạnh lùng.

Tôi
thề là lúc đó mặt Bình đỏ như mặt trời chuẩn bị khuất núi. Trong khi đó tôi vẫn
hồn nhiên mở to đôi mắt chờ câu trả lời của Bình một cách tự nhiên nhất có thể.

Kẻ
đi tỏ tình thì hùng hồn sắc thái, kẻ được tỏ tình thì ấp úng ngại ngùng. Ngược
đời!

Nhưng dù sao đó cũng là chuyện của 3 tháng trước, một ngày
mưa, một đứa con gái buộc tóc đuôi gà nhìn chăm chăm vào một câu con trai như
thiên thần trước mặt mà nói câu tỏ tình đầu tiên. Không – cảm – xúc.

Con
gái… khó hiểu!

 

Leng Keng Chuông Gió hôm nay vắng khách. Chị chủ quán tranh
thủ chạy ra siêu thị mua thức ăn chuẩn bị bữa tối. Chỉ còn tôi và Bình.

Tôi
lúi húi treo lại một số chiếc chuông gió trong quán. Tôi lắc thật chậm từng
chiếc một để tìm đúng vị trí cho những chiếc chuông gió khác nhau. Chuông gió
làm bằng kim loại âm thanh trong trẻo vang xa, âm thanh của chuông gió làm bằng
tre gỗ khá khô và dứt khoát. Chuông gió làm bằng đất nung rất trầm và ấm…Tôi
mê mẩn từng âm thanh một cho tới chiếc cuối cùng.

Đang
loay hoay bước từng bước xuống chiếc thang nhỏ thì bất chợt một chiếc chuông
gió rơi xuống. Theo phản xạ tôi nhoài người ra đỡ. Cả chiếc thang theo tôi đổ
cái rầm. Tôi ngã sõng soài trên mặt đất. May mắn là chiếc chuông gió không hề
vỡ.

–         Sao cậu có thể vì một chiếc
chuông gió mà chịu ngã như thế?

Bình
đang đứng ngay sau tôi. Tiếng cậu ấy bất ngờ vang lên làm tôi giật mình.

–         Theo phản xạ tự nhiên thôi.
Với lại làm chuông gió vỡ là không tốt.- Tôi cười gượng.

Tay tôi
bị xước khá to sau cú ngã. Tôi lóng ngóng đặt chiếc chuông gió sang một bên.
Bình đỡ tôi đứng dậy. Không nói không rằng cậu ấy mang hộp y tế trong quán ra
băng vết trầy ở tay giúp tôi. Tôi ngồi im cho Bình làm công việc của một người
nhìn thấy người-bị-ngã. Nếu như pha cà phê cậu ấy nhanh nhẹn và điêu luyện như
nào thì bây giờ trông Bình trông thật hấp tấp và ngượng ngùng khi băng vết xước
cho tôi. Bình hết vòng tay băng sang trước rồi lại sang sau, và lần nào thắt
nút cố định Bình cũng làm tuột. Tôi dè chừng nhìn Bình.

–         Chắc cậu chưa băng vết xước
cho ai bao giờ thì phải?

–         Tớ không quen ai hậu đậu
như cậu nên chưa phải băng vết xước tay cho ai.

Bình
vẫn kiên nhẫn thắt chiếc nút cuối cùng trong khi trả lời câu hỏi của tôi. Đôi
mắt tôi khẽ trùng xuống, tôi nghĩ là tôi không nên hỏi gì thêm nếu như không
muốn nghe thêm những lời gần như đóng băng như thế.

Nút
thắt cuối cùng Bình cũng thắt xong. Chắc chắn nhưng méo mó. Trước khi mang hộp
y tế rời khỏi, Bình hỏi tôi câu cuối.

–         Đau không ?

–         Không._Tôi trả lời qua loa_
Nhưng dù sao cũng cám ơn cậu.

Bình
không nói gì. Cậu ấy cất hộp dụng cụ y tế rồi lại chăm chú với cây đàn ghi ta
của mình.

Bình cứ như một tảng băng. Băng lạnh lẽo và chẳng bao giờ
mở lòng mình. Và ngay cả khi Bình quan tâm một ai đó, cậu ấy cũng lạnh lùng. Sự
lạnh lùng ấy không hiểu sao tôi thấy khó chịu. Cứ như kiểu là cậu ấy chỉ làm theo
nghĩa vụ. Ánh mắt của Bình khi đó trong giây lát khiến tôi thấy sợ. Tôi đâu có
làm gì sai? Chỉ là đỡ một cái chuông gió và ngã.

Tiếng đàn của Bình vang lên. Những suy nghĩ trong đầu tôi
đứt đoạn. Bình vẫn hay đánh đàn vào những buổi chiều khi vắng khách. Hôm nay
Bình không chơi nhạc cổ điển. Cậu ấy đánh “ Until You” của Shayne Ward.

Đêm
tĩnh mịch và yên tĩnh. Tôi gõ lạch cạch tâm trạng trên Facebook.

“Đêm_
con người ta dễ hiểu mình hơn, dễ tìm thấy con người thật của chính mình. Ngày
ta cười. Đêm ta khóc. Ngày ta khóc. Đêm ta cười. Những gì ta thấy bằng mắt có
chắc là sự thật??? Để hiểu một người thật khó, nhất là khi họ đeo mặt nạ vào
ban ngày”

Băng
Giá là người đầu tiên comment tâm trạng của tôi. Hắn cười khì khì, một người
như hắn mà không cười 24/7 thì…mùa hè chắc có tuyết.

–         Kio đằng ấy đang khóc à?

–         Lí do???

–         Thì ban ngày cười chán cười
chê, cười ngô cười nghê. Mà bây giờ là 0h25. Đêm. Suy luận theo tâm trạng 😀

–         Hôm nay tôi không viết tâm
trạng cho mình.

–         Vậy viết cho hàng xóm à?

–         Viết cho Băng Giá.

–         Ối, Viết cho tôi á. Ngại chết
đi được :>

Tôi
phì cười. Tên Băng Giá này đúng là có niềm đam mê bất hủ với dưa bở thì phải.

–         Băng Giá là tên mà tôi đặt
cho một người tôi từng thích. Chứ không phải Băng Giá là cậu. Mà tôi nghĩ cậu
là Toe Toét thì đúng hơn.

–         Hơ, sao lại bảo tớ toe
toét???

–         Thì tôi có thấy cậu BUỒN bao
giờ đâu?

–         Sao cậu biết tớ không buồn?

Câu
hỏi ngược lại của Băng Giá khiến tôi lưỡng lự. Đúng là hắn vui nhộn và cười
suốt, nhưng điều đó đâu có nghĩa là hắn không buồn?

Tôi
comment lại câu hỏi của hắn.

–         Vậy ra là cậu đang đeo mặt nạ
à?

–         Không hẳn. Đây là con người
thật của tớ. Mặt nạ ban ngày tớ treo khang trang rồi. Mai đeo tiếp :). Mà cái
bạn Băng Giá mà cậu nói trong tâm trạng là sao?

–         Đó là một người băng giá thực
sự.

–         Biết đâu cậu ấy cũng đeo mặt
nạ???

Đúng vậy. Sao tôi không nghĩ tới khả năng này cơ chứ? Vậy con
người của Bình là như thế nào? Có phải là cậu ấy đang đeo mặt nạ?

–         Ê, đừng nói với tớ Băng Giá
là người cậu đã, đang thích. Hehe

–         Chậc. :>

–         Trái tim con trai như một củ
hành tây vậy, nếu muốn biết trái tim ấy  như thế nào phải gỡ bỏ từng chiếc
vỏ hành tây. Nhưng bóc hành tây thì cay mắt lắm.:)

–         Nhưng cậu ấy lạnh lùng quá!!!

–         Đôi khi sự lạnh lùng của con
trai lại là  điều thu hút. Chẳng phải Kio thích cậu ấy cũng chính vì cái
lạnh lùng đó sao?

–         Có lẽ thế.:), Nhưng tự nhiên
2 tháng trở lại đây bị ghét rồi.:<

–         Theo đuổi đi. Tớ ủng hộ.:X

–         Ghét rồi!

–         Có thích mới có ghét. Con gái
nói ghét là yêu, con gái nói yêu là ghét đó. La lá lá là là la, la lá lá la là
là…:)
–    Gió to rồi đấy. Chuẩn bị có bão bây giờ.:D

–         Bao giờ 2 đưa chém gió mà
chẳng có bão.

Sưu tầm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *