Băng qua thiên đường – ( Cơn bão hoa hồng)

Thể loại : tình cảm + hàihước + hành động Cảnh báo : không Độ tuổi : 14 + Nhân vật:

Nó : Hoàng Thiên Linh (16t)tiểu thư nhà họ Hoàng giàu có và là tập đoàn lớn trên thế giới, kinh doanh trên tất cả các lĩnh vực . Một cô gái thông minh lanh lợi, xinh đẹp, thánh thiện. Tính cách thì lúc nắng lúc mưa thất thường như cơm bữa. Rất thương anh trai,không muốn làm anh trai buồn, phiền lòng ( sợ anh buồn thôi nhe, còn tức thì chưa biết đâu à nha) là chị cả của bang Away( một bang lớn mạnh, hoạt động khắp thế giới ) trước mặt anh trai luôn tỏ ra hiền lành ,nhưng đằng sau là một người lạnh lùng và tàn nhẫn . IQ: 250.

Hắn : Trịnh Vũ Vương Anh (16t) là đại thiếu gia nhà họ Trịnh Vũ là giatộc đứng thứ 2 trên thế giới , đẹp trai, thông minh , mạnh mẽ, nóng nảy, là hội phó hội học sinh trường Trưng Vương . Được rất nhiều cô gái hâm mộ, nguyện chết vì chàng . IQ 200.

Hoàng Thiên Nam (18t), anh trai củaThiên Linh ,đẹp trai phong độ, tính tình điềm đạm , luôn bình tĩnh trong mọi tình huống, yêu thương em gái hết mực, sợ nhất khi em gái khóc. Đại bang chủ bang Đrem . Là hộitrưởng hội học sinh trường Trưng Vương ( còn các nhân vật sau mình sẽ post tiếp nhe, mong được sự ủng hộ củamọi người )

-Nè. Mày có dậy không. Rất mong vậy? Sắp muộn học rồi đó. Con điên dậy…!!! – Anh nó hét lên vì tức giận .

-Hai ơi! Đuổi hộ em thằng điên nào đang phá giấc ngủ củaem với… – Nó vẫn nhất quyết không chịu dậy.

-Cái con này mày dám chửi tao hả? DẬY!!! – Anh nó không khách khí cho nó một đạp.

Nó từ dưới đất lồm cồm bò dậy.

-Hix hix huhuhu oaoaoa…… Sao lần nào hai cũng dùng cái này để goị em dậy vậy? Huhu em không chơi với hainữađâu huhuhu.

Anh nó luống cuống khi cô em gái thân yêu dở tuyệtchiêu:

-Thôi mà, em cho anh xin anh không dám thế nữa . Không goị em bằng cách đó nữa. Anh nó phải bó tay với cô em gáiquái chiêu.

-Huhu hôm nào mà anh chả nói thế huhu.

-Thôi nín đianh muakẹo cho nhe! Anh nó phải đưaramồi nhử.

-Hix hix thật hông? – Nó đưa đôi mắt đẫm lệ nhìn anh nó .

-Thật thật! – Anh nó gật đầu chắc nịch vội vàng nói .

-Hix hix, anh nhớ đó!

-Được rồi, được rồi! Evô chuẩn bị còn đihọc nữa.

Anh nó đirangoài.

Nó phóng vội vào để làm vệ sinh cá nhân. Hai mươi phút sau nó đã có mặt dướiphòng khách.

-Linh vô ăn sáng đi rồi còn đi học. – Anh nó gọi từ phòng ăn vọng ra.

-Hihi, hai ơi! Hai nhớ muakẹo cho em nhe! – Nó nhìn hai nó cười một cái tươi rói.

-Hix, taị sao pamakhông để mày luôn bên đó về đây quậy tao quá à! – Anh nó than trời than đất.

-Hihi, em về để chăm sóc hai mà. – Nó kéo ghế ngồi cạnh hai nó.

-Thôi bà cô bà cho con xin.

-Hihi, em chả dám làm bà anh đâu, xúi quẩy lắm, hihi.

Anh nó tức lộn ruột.

-Nè, kẹo mút của cô nè thế này tui phá sản mất thôi.

-Hihi, có vài cái kẹo cũng kêu. – Nó trề môi phản đối.

Ank nó méo mặt:

-Mày biết kẹo này là hàng hiếm không đó. Tao nếu không có cơ cũng chưachắc muađược, số lượng có hạn đó.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *